
《回乡偶书》是唐代诗人贺知章创作的一首七言绝句,以下是其拼音版古诗:
《huí xiānɡ ǒu shū》
táng · hè zhī zhāng
唐·贺知章
qí yī
其一
shào xiǎo lí jiā lǎo dà huí,
少小离家老大回,
xiānɡ yīn wú gǎi bìn máo shuāi。
乡音无改鬓毛衰。
ér tóng xiānɡ jiàn bù xiānɡ shí,
儿童相见不相识,
xiào wèn kè cóng hé chǔ lái。
笑问客从何处来。
qí èr
其二
lí bié jiā xiānɡ suì yuè duō,
离别家乡岁月多,
jìn lái rén shì bàn xiāo mó。
近来人事半消磨。
wéi yǒu mén qián jìng hú shuǐ,
惟有门前镜湖水,
chūn fēng bù gǎi jiù shí bō。
春风不改旧时波。
这首诗表达了诗人晚年回到故乡时,对故乡的深深眷恋和对岁月流逝、人事变迁的感慨。在拼音版中,每个汉字的拼音均采用现代汉语普通话标准发音,如“衰”注音为“shuāi”(非古音“cuī”),符合语文教学通用规范。同时,拼音标注清晰体现了诗句的节奏感,有助于读者更好地理解和感受古诗的韵律和情感。
